Cổ tích quê nhà
Cập nhật lúc 10:05, Thứ Bảy, 04/01/2020 (GMT+7)
.

Ta về lại cánh đồng thơm mùi cỏ

Nghe đàn trâu kể chuyện cấy chuyện cày

Bác nông dân lưng còng phơi xác rạ

Ngọn khói chiều len khóe mắt cay cay...

 

Đàn cò trắng sải cánh bay gầy guộc

Đón cơn mưa tưới đất ruộng khô cằn

Ngọn cỏ may đứng trơ mình trong nắng

Níu bàn chân nhem nhuốc vị bùn nâu

 

Tiếng dế mèn kêu râm ran trong cỏ

Ngồi so kè với giọng ếch ê a

Mùa lúa trổ đòng cá rô vượt cạn

Bữa cơm quê nồng ấm với dưa cà...

 

Trăng lấp loáng soi mình bên dòng nước

Màu lục bình tím biếc cả hoàng hôn

Khua mái chèo con đò xưa xuôi bến

Tiễn người đi, kẻ ở nặng trĩu hồn...

 

Có tiếng sáo diều ngân trong tiềm thức

Vui cùng mây, cùng nắng gió gầy hao

Thơm hương bưởi mẹ ướp đều trên tóc

Thuở thiếu thời đôi lứa mến thương nhau...

 

Ai đã từng đi qua những hoài niệm

Bỗng bịn rịn tháng ngày đã vội xa

Như cổ tích thuở xưa bà thường kể

Theo thời gian mãi chẳng thể phai nhòa!

 

Đức Trí

 

,