Mộ gió
Cập nhật lúc 09:25, Thứ Sáu, 26/06/2020 (GMT+7)
.

Người nằm đâu giữa biển sâu

Tôi bên mộ gió cúi đầu kính nhang!

 

Đơn sơ một nấm cát vàng

Lơ thơ ngọn cỏ, lênh loang nắng chiều

Tưởng mình trong chốn hoang liêu

Khi bên mộ gió giữa chiều Lý Sơn

 

Xương – dâu, thịt – sét, gió – hồn

Tạc nên khí phách can trường người xưa.

Đâu tượng đài phủ nắng mưa?

Đâu bia tưởng niệm, tháp chùa vàng son?

Đây hàng nấm mộ cỏn con

Mà nghe vọng tiếng nước non nghìn trùng.

 

 

 

Vọng về giữa chốn thinh không

Hoàng Sa bão tố, Biển Đông sóng cồn

Chân mây lãng đãng cánh buồm

Bóng hùng binh giữ nước non, biển trời!

 

Vọng về từ phía trùng khơi

Lời thề giữ đảo nghìn đời vẫn nguyên

Thấm vào sắc chỉ lưu truyền

Thịt xương gửi lại nơi miền viễn khơi.

 

Vọng về những tiếng ru nôi

Lời ru khắc khoải… hóa đời vọng phu

Đảo xa sương khói mịt mù

Người đi… để lại lời ru rát chiều!

 

Nén nhang tôi cắm xiêu xiêu

Rực lên màu ráng đỏ chiều Lý Sơn!

 

Nguyễn Tiến Sỹ

,