Chuyện kể về những tháng ngày oanh liệt tại Vịnh Bắc Bộ
Cập nhật lúc 08:08, Thứ Bảy, 04/08/2018 (GMT+7)
.

Hơn 50 năm đã trôi qua kể từ chiến công lừng lẫy đánh thắng trận đầu của Hải quân nhân dân Việt Nam, của quân và dân miền Bắc tại Vịnh Bắc Bộ (ngày 2 và 5-8-1964), những người lính còn sống trở về từ chiến trận ngày ấy giờ đã tuổi cao, sức yếu.

Nhưng khi được hỏi về trận đánh ngày 5-8-1964 thì ký ức lại ùa về, làm sống dậy một thời trai trẻ. Một trong những chiến sĩ đã trực tiếp cầm súng chiến đấu trong trận thắng đầu ngày ấy là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đại tá Hoàng Kim Nông - nguyên là chiến sĩ pháo thủ tiếp đạn trên tàu 187, con tàu bị Mỹ nã không biết bao lần bom đạn.

Mở album ảnh chỉ cho chúng tôi xem tấm hình con tàu 187, Đại tá Hoàng Kim Nông nhớ lại: “Lúc đó mình là chiến sĩ hàng hải của tàu nhưng khi chiến đấu thì sẵn sàng tiếp đạn cho pháo thủ. Lúc đó chiến đấu hăng hái lắm, luôn sẵn sàng hy sinh. Ngày 5-8-1964, tàu 187 chúng tôi đang thực hiện nhiệm vụ tại Hòn Ngư, Nghệ An. Thuyền trưởng lúc đó là anh Lê Văn Tiếu. Lúc 12 giờ 20 phút, chúng tôi đang nghỉ trưa thì bỗng nghe tiếng kẻng liên thanh báo động. Lệnh anh Tiếu từ đài chỉ huy hô to: Toàn tàu báo động chiến đấu. Các vị trí khẩn trương triển khai đội hình. Tôi nghe xung quanh tiếng bom địch dội ầm ầm. Trên bầu trời lúc đó xuất hiện một tốp máy bay địch bổ nhào ném bom. Tình huống quá bất ngờ và nguy hiểm. Nhanh như cắt, chúng tôi nổ súng ngay. Nhiều chiến sĩ quyết tâm giữ vững trận địa, không rời vị trí chiến đấu dù bị thương nặng ngay trên tàu”.

Đại tá Nông dừng lại giây lát để kìm nén xúc động rồi kể tiếp: “Lúc đó bom Mỹ dội xuống dày đặc mặt biển Hòn Ngư, vậy mà anh Tiếu vẫn điều khiển con tàu vững chãi và cùng anh em chiến đấu. Anh ấy bị thương, máu chảy đầm đìa tay phải. Để lái tàu, anh Tiếu đã dùng băng treo tay phải lên trước ngực, tay trái cầm điều khiển lái tàu luồn lách, tránh bom địch. Binh nhì Nguyễn Văn Vinh chưa đầy một tuổi quân đã băng mình dưới làn lửa đạn của địch để cấp cứu thương binh, tiếp đạn cho đồng đội, tàu bị trúng đạn. Nguyễn Văn Vinh đã khẳng khái nói với thuyền trưởng: Tàu còn thì tôi còn, thuyền trưởng cho tôi ở lại chiến đấu đến cùng”.

 Đại tá Hoàng Kim Nông  (thứ hai từ phải sang) trong buổi gặp mặt đồng đội tại Lữ đoàn 171 Hải quân.
Đại tá Hoàng Kim Nông (thứ hai từ phải sang) trong buổi gặp mặt đồng đội tại Lữ đoàn 171 Hải quân.

Phút giây xúc động xen lẫn niềm kiêu hãnh khiến Đại tá Nông nghẹn lại. ông nhấp thêm ngụm trà nóng rồi bảo: “Mỗi lần nhắc về đồng đội cũ lại thấy thương nhớ quá. Nửa thế kỷ rồi, những ký ức ngày ấy vẫn vẹn nguyên chưa hề phai nhạt”.

Đoạn ông kể tiếp. Khi ấy ông làm nhiệm vụ tiếp đạn cho vị trí pháo số 3 phía trước. Trước những đợt bom, pháo đầu tiên của địch, thuyền trưởng Lê Xuân Tiếu vừa cho tàu chạy linh hoạt tránh bom, vừa hô hào anh em giữ vững vị trí. Nhưng sang đến đợt thứ hai, đài chỉ huy tàu bị một quả tên lửa của địch bắn trúng. Rồi một quả tên lửa khác bắn trúng khoang máy của tàu 187. Đường ống dầu bục ra, bén lửa cháy bùng bùng. Thượng sĩ Cao Viết Thao, cơ điện trưởng vội ôm bình cứu hỏa nhảy xuống. Toàn thân Thao như bó đuốc xông vào bịt được lỗ thủng ống dầu cứu nguy cho cả con tàu. Giọng ông bỗng nghẹn lại: “Trận chiến mỗi lúc một ác liệt. Anh Đoàn Bá Ký lúc đó giữ chức Chính trị viên tàu 187 chạy đi chạy lại như con thoi động viên anh em. Anh vỗ vai tôi - cậu lính trẻ mới 19 tuổi: bình tĩnh nhé. Anh vừa dứt lời, tôi như nghe tiếng đổ ịch đằng sau. Anh trúng đạn rồi. Mắt anh vẫn mở nhưng nước mắt đã trào ra. Môi anh mấp máy như muốn nói điều gì. Tôi ghé sát tai anh mà không sao nghe được. Tôi tin: anh đang nhắc anh em hãy cố gắng giữ tàu”.

Đại tá Nông nhìn ra khoảng sân trước nhà và tiếp tục câu chuyện: “Sau đó, chợt một tiếng nổ chớp lòe. Cả đội hình pháo chúng tôi bị hất văng. Bằng, Thuận hy sinh. Hy, Bê bị thương nặng, còn tôi bất tỉnh. Khi tôi tỉnh dậy đã thấy mình nằm gọn trong gầm bệ pháo, toàn thân đầy máu, quần áo rách tươm. Phía bên kia mạn tàu, chiến sĩ Thiệp một tay ôm trán giàn giụa máu, một tay liên tục siết cò, cả người tì vào bệ pháo. Băng vết thương cho Thiệp xong, tôi lên buồng lái ôm vô lăng điều khiển tàu thay cho chiến sĩ Cẩn cũng vừa bị thương đổ gục. Lúc này chiến sĩ ra-đa Nguyễn Thanh Hải bị trúng bom nằm gần bệ pháo. Chúng tôi đỡ anh lên, chỉ còn nghe được tiếng thều thào: “Dựng tôi dậy cho tôi nhìn Tổ quốc lần cuối” rồi nhắm mắt ra đi. Chàng trai quê ở xã Nga Hải, huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa ấy đã ngã xuống khi vừa tròn hai mươi tuổi”.

Giọng Đại tá Nông nghẹn lại, chùng xuống. Người anh hùng từng một lần xông pha lửa đạn lại rơi nước mắt khi nhớ về những đồng đội thân yêu.

Mai Thắng

,