Người lính Hải quân kể chuyện đánh Khơ-me đỏ trên biển Tây Nam
Cập nhật lúc 08:56, Thứ Sáu, 28/12/2018 (GMT+7)
.

Cách đây 40 năm, vào năm 1979, dưới sự lãnh đạo của Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, những người lính Hải quân Nhân dân Việt Nam đã anh dũng chiến đấu giúp nhân dân nước bạn Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng, tàn sát đẫm máu của bọn Pôn Pốt - Iêng Sary. Trong đó, vang dội là chiến thắng chiến dịch Tà Lơn trên biển.

Góp sức tạo nên chiến thắng Tà Lơn có chiến công của những người lính tàu săn ngầm Hạm đội 171 năm xưa. Câu chuyện đánh Khơ-me đỏ vẫn vẹn nguyên trong hồi ức của Trung tá Nguyễn Viết Chức, vị thuyền trưởng trực tiếp cầm súng trên chiến trường biển Tây Nam cuối thập kỷ 70 của thế kỷ trước.

Trong nhiều lực lượng tình nguyện sang giải phóng Campuchia năm ấy, Lữ đoàn 171 lúc đó mang phiên hiệu Hạm đội 171 được điều động 9 tàu quân sự gồm tàu HQ-501, HQ-01, HQ-03, HQ-05, HQ-07, HQ-197, HQ-199, HQ-205, HQ-215 phối hợp với lực lượng BM do đại úy Nguyễn Hồng Lỳ, tham mưu phó Hạm đội chỉ huy. Tất cả các tàu trên được tập kết ở bến cảng Cam Ranh và chia thành hai biên đội. Tàu HQ-501 làm tổng chỉ huy.

Trung tá Nguyễn Viết Chức (thứ hai từ trái sang), nguyên thuyền trưởng tàu HQ-07 kể chuyện đánh địch trong chiến dịch Tà Lơn trên biển năm 1979.
Trung tá Nguyễn Viết Chức (thứ hai từ trái sang), nguyên thuyền trưởng tàu HQ-07 kể chuyện đánh địch trong chiến dịch Tà Lơn trên biển năm 1979.

 Sau khi rời cảng Cam Ranh, hai biên đội tàu chia làm hai nhóm tàu. Nhóm biệt kích 1 gồm các tàu HQ-01, HQ-03, HQ-197, HQ-205 có nhiệm vụ dùng pháo lớn bắn từ xa và đánh chặn địch trên vùng biển Kampong Som và cảng Ream. Nhóm hai gồm các tàu HQ-05, HQ-07, HQ-613, HQ-199, HQ-203, HQ-215 và các tàu PGM của Vùng 5 Hải quân bí mật đột kích thẳng vào cảng Ream, bảo vệ cạnh sườn bên trái cho lực lượng đặc công nước 126 đổ bộ đánh chiếm đầu cầu. Kế hoạch tác chiến đã xong, cán bộ, chiến sĩ ém quân chờ lệnh. Khi phát hiện ra lực lượng tàu ta trinh sát, bọn Pôn Pốt đã cho tàu trọng tải 100 - 200 tấn và cố vấn chỉ huy quân sự ra đánh chặn và tấn công tàu ta.

Trước tình hình đó, Hạm đội 171 lệnh cho nhóm đột kích hai vào vị trí chiến đấu, đánh chi viện cho tàu trinh sát HQ-613 và HQ-199. Các tàu khác ở nhóm đồng loạt nổ súng tiêu diệt địch ở các vị trí tác chiến khác nhau. Trận chiến đấu đánh giáp lá cà trên biển và cầu cảng chỉ diễn ra 20 phút nhưng đã khiến một tàu địch bị tiêu diệt hoàn toàn, một số tàu khác bị hỏng nặng. Thấy ta tấn công mãnh liệt, quân Pôn Pốt lùi lại co cụm về cảng Ream, sau đó vòng sườn lừa đánh phía sau các tàu của ta. Nhưng ta phát hiện đánh phủ đầu và tiêu diệt 2/3 số tàu địch. Số còn lại thấy yếu thế lùi vào cảng Ream củng cố lực lượng. Trận mở màn chiến dịch hoàn toàn thắng lợi.

40 năm trước, ông Chức đã bế xác đồng đội trên tay giữa cabin tàu gào khóc, và chính tay ông đã đưa thi thể đồng đội vào bao lạnh dưới hầm tàu. 40 năm sau, nước mắt ông Chức lại trào ra, phần vì quá khứ ám ảnh, phần vì cảm xúc khi hồi ức những ngày gian khổ ùa về. Giọng ông chùng xuống: “Mặc dù ta giành thắng lợi hoàn toàn, bọn Khơ-me đỏ bị tiêu diệt và bắt sống, nhưng nhiều chiến sĩ của Lữ đoàn đã hy sinh ngay trên vùng biển Tây Nam. Trong đó nhiều chiến sĩ không tìm thấy thi thể”.

àu săn ngầm của Lữ đoàn 171 thực hiện nhiệm vụ trên biển.
Tàu săn ngầm của Lữ đoàn 171 thực hiện nhiệm vụ trên biển.

Trong số những liệt sỹ đã hy sinh, ông Chức nhớ nhất là chiến sĩ Lê Hữu Được quê ở Quảng Xương - Thanh Hóa bị quả đạn cối 57 ly của địch bắn mất đầu. Ông Chức xúc động kể lại: “Lúc đó Được đang thực hiện nhiệm vụ trên cabin tàu, bỗng một tiếng nổ inh tai kèm theo mùi thuốc pháo khét lẹt. Cả buồng lái mịt mù. Tôi ngoảnh lại không thấy Được đâu, nhìn trên nền cabin thì thấy thân thể cậu ấy nằm trên vũng máu không có đầu. Tôi chạy đến bế xác Được gào khóc giữa đạn bắn ầm ầm, rồi lần từng bậc thang ôm xác đồng đội xuống hầm lạnh”.

Ngoài liệt sỹ Lê Hữu Được, còn có chiến sĩ hàng hải Tô Duy Hải quê gốc Nam Định bị quả pháo 57 ly xuyên trúng ngực qua bốn lớp vách ngăn khi đang cầm vô lăng điều khiển tàu chiến đấu; chiến sĩ ngành pháo tàu HQ-07 Trần Văn Hòa quê Vĩnh Phú bị đạn địch bắn nát hai chân, chỉ còn xương trơ trọi, máu chảy ròng ròng. Trước lúc tắt thở, anh Hòa còn hô lớn: “Anh em hãy chiến đấu trả thù cho đồng bào, đồng chí, đồng đội”…

Năm nay ông Chức đã gần sang tuổi 60, vị thuyền trưởng tàu săn ngầm HQ-07 một thời vào sinh ra tử tóc đã bạc hơn phân nửa nhưng trí nhớ của ông vẫn sắc sảo đến từng chi tiết. Ông luôn nhắc nhớ về những trận đánh trên biển, những đồng đội đã hy sinh với niềm tự hào về những người lính hải quân Việt Nam anh hùng…

Mai Thắng

,