Dưới mái nhà xưa
Cập nhật lúc 16:25, Thứ Tư, 14/02/2018 (GMT+7)

Khi  chiếc xe dịch chuyển đưa tôi xuyên qua màn sương của một buổi sáng cuối năm mà mùa đông vẫn còn lơ lửng đâu đó để trở về nhà trên con đường nhỏ hẹp tâm tưởng cũng theo đó lần tìm những kỷ niệm về Tết trong ký ức tuổi thơ năm nào.

Như một sợi chỉ làm nhiệm vụ kết nối những mảnh ký ức rời rạc, Tết trong tôi là những sắc màu lấp lánh mà cảm xúc đọng lại chính là thứ gia vị làm nên sắc màu riêng biệt nhất của Tết trong cõi nhớ của tuổi thơ tôi.

Tết với tôi là dịp đông vui nhất khi mà cả gia đình đều trở về đông đủ. Ba mẹ có lẽ là những người vui nhất bởi những tháng ngày khác, căn nhà vắng vẻ khi chỉ có hai người. Những đứa con xa quê mỗi đứa một nơi với bao bộn bề của công việc, chỉ ngày Tết mới xúm xít trở về cùng gia đình. Trong không gian đầm ấm và đông đủ ấy, vẫn như ngày còn thơ bé, cả nhà lại cùng nhau dọn dẹp, lau chùi căn nhà mà mình bỏ bê cả năm trời. Cái cảm giác lui cui dọn dẹp cho căn nhà mình từng lớn lên ấy, khiến bao kỷ niệm dưới mái nhà xưa trỗi dậy.  

Căn nhà ngày xưa mái lợp ngói, tường bằng phên nứa. Để làm được căn nhà đó, ba đã bỏ ra biết bao công sức, từ việc làm khung nhà đến đan lát những tấm phên che mưa che nắng. Căn nhà ấy là bàn tay gây dựng của ba, là sự chăm lo vun vén ngày đêm của mẹ. Ngày thơ ấu, dù lớn lên trong hoàn cảnh không dư dả nhưng tuổi thơ tôi vẫn rất hồn nhiên. Dưới mái nhà có ba có mẹ, tôi được yêu thương và chiều chuộng. Bàn tay ba mẹ không chỉ làm nên căn nhà để che mưa che nắng mà còn chở che và nuôi dưỡng chúng tôi nên người. Trở về với không khí ấm áp của gia đình vào những ngày cuối năm, nó như một cách bù đắp lại những tháng ngày lẻ loi nơi xứ người.

Minh họa: Vũ Lê
Minh họa: Vũ Lê

Còn nhớ ngày thơ bé cứ dịp Tết đến bọn trẻ chúng tôi lại lon ton theo sau mẹ đi cắt lá chuối về gói bánh. Mẹ nổi tiếng khéo tay nên cứ dịp Tết mẹ lại gói bánh và bánh mẹ làm bao giờ cũng được mọi người khen ríu rít. Đôi khi cảm giác ấy khiến một đứa trẻ như tôi sung sướng và hãnh diện vô cùng khi được là con của mẹ. Tết trong tôi bao giờ cũng phảng phất hương vị của những loại bánh mẹ làm. Nỗi nhớ ấy cứ chòng chành trên đầu lưỡi khi những mùa Tết đến gần. 

Không giống không khí Tết ở thành phố, ngày Tết ở quê rộn ràng và ấm áp hơn hẳn. Trong xóm cứ ba bốn nhà lại dành sẵn một con heo để mổ dịp Tết. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác cứ trưa ba mươi cùng mẹ đi chia thịt. Bây giờ, niềm xúc cảm đó vẫn còn mãi nên ngày cuối năm, dù có muộn màng chúng tôi vẫn lên tàu trở về để được hưởng trọn cái không khí Tết ở quê.

Như những mùa Tết khác, tôi về và cùng gia đình đi chợ Tết những ngày cuối năm như để sống lại kỷ niệm ngày thơ ấu cùng mẹ đi chợ Tết năm nào. Chợ quê ngày Tết vẫn không khí  ấm áp và thân tình như xưa. Ngày nhỏ, dịp Tết, mẹ thường bán đi vài con gà mua cho đám trẻ chúng tôi quần áo mới, thì  giờ đây khi đã lớn, Tết là dịp chúng tôi hãnh diện nhất khi đã có thể tự tay sắm sửa cho ba mẹ mình những bộ quần áo tươm tất.

Những ngày cuối năm trôi qua thật nhanh, Tết đang về trong căn nhà nhỏ ấm áp của gia đình. Nhìn những chậu cúc vàng tỏa hương thơm ngát đang làm ấm rực cả không gian mới cảm nhận được hết cái không khí Tết đang về. Còn gì vui hơn khi cả nhà bên nhau cùng chuẩn bị mâm cơm tất niên trong niềm vui quây quần đoàn tụ. Một không khí thiêng liêng lan tỏa cả không gian khi ba thắp nén nhang lên bàn thờ tổ tiên và cả nhà lặng yên giữa không khí trầm mặc thoảng mùi trầm hương ấy. Lòng cảm thấy thật an lành, bình yên sau những ngày nhọc nhằn và chông chênh nơi phố thị, ta lại được trở về với gia đình, với yêu thương.

Trần Nguyên Hạnh

,