Multimedia Đọc Báo in

Cứu con khỏi "vũng lầy" ma túy

14:54, 26/05/2017

Vốn là một gia đình khá giả, đến năm 2008, gia đình bà Nguyễn Thị Hiền (trú tổ dân phố 12, thị trấn Phước An, huyện Krông Pắc) trở nên sa sút.

Nguyên nhân là do Hoàng Tuấn Anh, đứa con trai duy nhất của bà Hiền, sa vào nghiện ngập ma túy khiến bà Hiền phải bỏ hết việc làm ăn để kèm cặp. Nhiều tài sản trong nhà bị Tuấn Anh lén mang bán lấy tiền hút, chích ma túy khiến cuộc sống của gia đình lâm vào cảnh khó khăn. 

Khi sa vào nghiện ma túy, Tuấn Anh đã lấy vợ và có một đứa con gái. Khi con được vài tháng tuổi, vợ Tuấn Anh không chịu đựng nổi đã bỏ đi, để lại đứa cháu còn đỏ hỏn cho bà Hiền. Không có tiền mua sữa cho cháu uống, bà phải nấu nước cơm pha đường bón cho cháu, lấy hơi ấm thân mình để ủ cháu những ngày giá lạnh. Còn cậu con trai cứ lang thang với đám bạn nghiện. Mỗi lần lê thân về nhà, nó lại bắt bà đưa tiền để mua ma túy. Có hôm, con trai hỏi tiền, bà nói không có thì nó văng tục rồi gằn giọng với mẹ. “Tôi biết lúc đó nó đâu phải là người. Nó là ma mà! Nhìn nó sống lê lết ngày ngày qua ngày nọ, tôi mong nó chết đi còn hơn” – bà Hiền kể mà nước mắt rưng rưng. Vốn có bệnh đau tim, nhiều lần lên cơn đau, bà đã tưởng mình sẽ chết đi trong nỗi khổ sở cùng cực ấy.

Để cứu đứa con trai duy nhất khỏi “vũng lầy” ma túy, bà Hiền ngày đêm kiên trì khuyên bảo, khơi dậy trong Tuấn Anh nghị lực và quyết tâm từ bỏ ma túy. Bà cũng chủ động báo cho chính quyền và cơ quan Công an biết để phối hợp đưa con vào trung tâm cai nghiện. Hết thời gian cai nghiện ở trung tâm,  bà lại đưa con về quê ở Đà Nẵng để cách ly khỏi đám bạn nghiện thêm 2 năm.  Sau đó, bà đưa Tuấn Anh về nhà và ngày đêm kèm cặp, chăm chút, hết lòng khuyên nhủ, động viên con tránh tái nghiện. Khi con trai cai nghiện thành công cũng là lúc tài sản trong nhà bà Hiền chẳng còn gì. Công ăn việc làm không có, nợ nần chồng chất. Tình cảnh này nếu kéo dài sẽ rất dễ dẫn Tuấn Anh từ chỗ chán nản mà quay trở lại sử dụng ma túy và tái nghiện. Điều mà mẹ con bà Hiền rất cần lúc này là vốn để làm ăn nhưng không biết vay mượn ở đâu ra.

Bà Nguyễn Thị Hiền  (thứ 3 từ phải sang) đang trò chuyện với cán bộ Đoàn Thanh niên và Công an thị trấn đến thăm gia đình.
Bà Nguyễn Thị Hiền (thứ 3 từ phải sang) đang trò chuyện với cán bộ Đoàn Thanh niên và Công an thị trấn đến thăm gia đình.

Đồng cảm, thấu hiểu và chia sẻ với hoàn cảnh của mẹ con bà Hiền, Đoàn Thanh niên và Công an thị trấn Phước An đã chủ động đến gặp gỡ, động viên, hướng dẫn và bảo lãnh với Ngân hàng Chính sách xã hội huyện cho Tuấn Anh vay 25 triệu đồng làm vốn khởi nghiệp. Có vốn, Tuấn Anh đã đầu tư chăn nuôi dê, mua máy móc, dụng cụ mở xưởng cơ khí, làm cửa sắt. Do chăm chỉ làm ăn, đến nay Tuấn Anh đã có thu nhập ổn định đủ nuôi sống bản thân và gia đình, đồng thời còn tạo việc làm cho 2 thanh niên khác trong xóm với lương bình quân mỗi tháng 3 triệu đồng/người. Tuấn Anh còn dự định sẽ tận dụng khoảnh đất sau nhà mở trại trồng nấm để tạo thêm việc làm, nâng cao thu nhập. Từ sau khi dứt bỏ ma túy, chăm chỉ lao động, Tuấn Anh đã tạo được niềm tin tưởng đối với bà con lối xóm và chính quyền địa phương. Hạnh phúc hơn nữa là cô gái Nguyễn Thị Thương đã bỏ qua quá khứ đen tối, thương yêu và lấy Tuấn Anh. Họ đã kết hôn và có với nhau một cô con gái được gần 1 tuổi.

Sau những tháng ngày sóng gió, giờ đây gia đình bà Hiền lại quần tụ, vui vẻ ấm cúng bên nhau. Các cán bộ Đoàn Thanh niên và Công an thị trấn Phước An thường đến thăm, trò chuyện, động viên cả gia đình gia đình họ. Hoàng Tuấn Anh tâm sự: “Nhờ tình yêu thương, bao dung của gia đình, sự giúp đỡ của Đoàn Thanh niên, Công an thị trấn và chính quyền địa phương, tôi đã được tiếp thêm động lực để bước qua khỏi “vũng lầy” đen tối của cuộc đời”. Còn bà Hiền, khó có thể tả hết nỗi vui mừng của người mẹ đã qua bao nỗi gian truân để kéo con khỏi ma túy, làm lại cuộc đời. 

   Trọng Tính


Ý kiến bạn đọc


(Video) Vui Tết Bunpimay ở huyện Buôn Đôn
Cuối thế kỷ 18, đầu thế kỷ 19, một số thương nhân ở đất nước triệu voi (Lào) đến vùng đất Bản Đôn (huyện Buôn Đôn, tỉnh Đắk Lắk ngày nay) để buôn bán, trao đổi hàng hóa và quyết định dừng chân lập làng sinh sống ở đây. Trong hành trang đến vùng đất mới, họ mang theo những nét đẹp văn hóa, tín ngưỡng của vùng đất triệu voi, trong đó có Tết Bunpimay được gìn giữ, phát huy đến hôm nay.