Tôi may mắn đã đi qua tất cả các điểm cực Đông - Tây - Nam - Bắc của Tổ quốc. Mỗi điểm cực của Tổ quốc dù trên đất liền hay giữa đại dương luôn có một cột cờ vững chãi với lá cờ đỏ sao vàng phần phật kiêu hãnh bay trong gió. Những cột mốc chủ quyền cùng quốc kỳ tung bay ở những vị trí đặc biệt ấy luôn thức gợi trong tôi về niềm tin thiêng liêng với lá cờ Tổ quốc.
Trong các chuyến ra Trường Sa luôn luôn có hai lễ tưởng niệm những người lính hy sinh để bảo vệ chủ quyền của biển đảo Tổ quốc: ở vùng biển gần đảo Gạc Ma và ở vùng biển thềm lục địa phía Nam. Trong những lễ tưởng niệm, sắc đỏ trên màu cờ, sắc đỏ trên băng rôn tưởng niệm cũng soi vào mặt biển một sắc đỏ lấp lánh như máu của những người lính ngã xuống. Nhìn sắc đỏ từ mặt biển phản chiếu sắc cờ sẽ hiểu vì sao màu cờ Tổ quốc tượng trưng cho dòng máu ngàn đời của bao thế hệ.
Mấy năm nay, thông qua chương trình đầy ý nghĩa là tặng cờ Tổ quốc cho ngư dân, đã có hơn một triệu lá cờ được các tổ chức phối hợp trao tặng cho ngư dân tại nhiều tỉnh thành. Giữa đại dương mênh mông, lá cờ Tổ quốc như một chỉ dấu để nhận ra đâu là tàu thuyền của Việt Nam, đâu là tàu thuyền của nước ngoài. Không những thế, lá cờ đỏ sao vàng ấy chính là cột mốc trên biển về chủ quyền Tổ quốc, động viên ngư dân bám biển, bám ngư trường.
Hơn 10 năm trước, tôi được nghe một câu chuyện vô cùng xúc động về lá quốc kỳ với đời ngư phủ! Đấy là năm 2014, khi Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 vào biển Đông, trong những chiếc tàu lao ra giữ chủ quyền biển đảo không chỉ có tàu của Hải quân mà cả tàu ngư dân. Một trong số những chiếc tàu ngư dân như thế bị sự cố bốc cháy, và khi tàu cháy, vật đầu tiên mà những ngư dân ôm theo cột chặt vào ngực chính là lá cờ Tổ quốc.
![]() |
| Cờ Tổ quốc đồng hành cùng ngư dân trong những chuyến vươn khơi. |
Câu chuyện đã gợi lên trong tôi bao nhiêu ký ức trong những tháng năm đi đi về về cùng đặc khu Trường Sa và thềm lục địa. Chuyến ra Trường Sa đầu tiên của tôi là vào năm 2009, là chuyến tàu mang tên “Hành trình tuổi trẻ vì biển đảo quê hương” số 01 do Bộ Tư lệnh Hải quân và Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tổ chức. Trưởng đoàn khi ấy là đồng chí Phan Văn Mãi, khi ấy là Bí thư Trung ương Đoàn (hiện là Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế và Tài chính của Quốc hội). Trong chuyến đi ấy, một trong những kỷ vật mà đoàn hành trình được quân dân huyện đảo Trường Sa lúc bấy giờ trao tặng là lá cờ Tổ quốc.
Lá cờ ấy đã kiêu hãnh tung bay trên cột mốc chủ quyền ở đảo Trường Sa Lớn. Sắc đỏ của cờ đã bạc theo nắng gió đại dương, hơi muối biển mặn đã thấm vào từng thớ sợi khiến vải cờ khô cứng. Khi Thượng tá Nguyễn Xuân Phùng, đảo trưởng đảo Trường Sa Lớn thay mặt anh em chiến sĩ trên đảo trao lá cờ cho đồng chí Phan Văn Mãi và nghiêm chỉnh đưa tay chào theo điều lệnh, nhiều đại biểu đã không nén nổi xúc động. Càng xúc động hơn khi sau đó, những công dân tí hon của Trường Sa đã đứng dưới cột mốc chủ quyền của đảo hát vang những bài ca thiếu nhi dành tặng cho đoàn. Trùng dương mênh mông nhưng đảo xa không bao giờ đơn lẻ, tiếng hát trẻ thơ và lá cờ kỷ vật ấy như một lời hứa với tiền nhân về sự tiếp nối bất tử của toàn vẹn chủ quyền!
Biểu tượng cụ thể nhất của chủ quyền đất nước chính là quốc kỳ. Để giữ vững chủ quyền lãnh hải Tổ quốc, nhiều người lính Trường Sa quấn lá cờ trước ngực, lấy thân mình làm trụ cờ trước khi trúng đạn, rồi lá cờ thấm đẫm máu người lính Việt, cuốn lấy hình hài người lính gục xuống nền san hô giữa đại dương, như câu chuyện về Anh hùng liệt sĩ Trần Văn Phương trong chiến dịch CQ88 đã ngã xuống trên đảo Gạc Ma ngày 14/3/1988. Hay Anh hùng liệt sĩ Vũ Quang Chương - người lính nhà giàn giữ thềm lục địa phía Nam - trước khi nhà đổ do cơn bão Faith càn quét tháng 12/1998, phút cuối cùng biết không thể thắng được sức mạnh cuồng phong đã ôm lấy lá cờ Tổ quốc như ôm lấy chính hình hài đất nước và thanh thản chìm vào biển thẳm.
Bao câu chuyện về sự hy sinh lẫm liệt, về những máu xương ngã xuống bên sắc cờ Tổ quốc giữa trùng khơi nhưng vào phút giây chuyền tay nhau ôm lá cờ đã thấm đẫm mưa nắng Trường Sa vào lòng, chúng tôi hiểu rằng giữa nơi tiền tiêu trùng dương cách trở này, lá cờ chính là hiện thân gần gũi nhất của quê hương. Có phải thế chăng mà trên những đảo chìm đảo nổi Trường Sa luôn hiện diện hình ảnh quốc kỳ với một “mật độ” dày đặc?
Những tòa nhà trên đảo chìm thường được xây theo hình tháp khối đa giác. Ngoài lá cờ trên nóc, những mặt tiền của tòa nhà đều được đúc hẳn lá cờ vào tường với ngôi sao vàng đắp nổi. Ở bất cứ phía nào từ biển, nhìn vào đảo chìm cũng thấy hình ảnh lá cờ nổi bật sắc đỏ thắm như một ấn chỉ thiêng liêng.
Máu của ngàn đời dân, máu của vạn người lính hun đúc hòa quyện nên màu cờ Tổ quốc hôm nay, bi tráng, kiêu hãnh và tự hào!
Lê Đức Dục

